Trong nhiều ngăn tủ, có những tấm khăn lụa đẹp đến mức người ta tiếc không nỡ dùng, rồi cứ thế nằm gấp năm này qua năm khác. Quấn lên cổ hay buộc vào quai túi, khăn là phụ kiện đi theo người dùng qua từng ngày, đẹp nhưng dễ bị nhìn lướt qua như mọi món đồ mặc trên người. Cũng tấm khăn đó, khi được trải phẳng và đặt vào khung, lại buộc người ta dừng mắt lâu hơn. Những phần lúc quàng lên người bị gấp khuất nay hiện ra trọn vẹn, từ bố cục, màu sắc cho tới từng nét vẽ của người họa sĩ thiết kế. Giới sưu tập hiện đại đang chuộng đúng cách nhìn này, đưa khăn choàng lên tường như một tác phẩm thay cho việc cất gấp trong ngăn tủ.


Có điều, đưa một tấm khăn lụa lên khung khó hơn đóng khung tranh giấy nhiều. Lụa vốn mỏng và mềm, chỉ cần một chút sơ suất là mặt khăn xô lệch hay hằn nếp. Người thợ phải căng khăn sao cho phẳng đều mà tuyệt nhiên không một mũi khâu hay vệt keo nào chạm vào sợi vải. Mỗi tấm khăn lên khung như vậy là một lần căn chỉnh tỉ mỉ, khéo léo để dáng lụa đẹp nhất được giữ nguyên theo thời gian.